Nếu như truy tìm nguồn gốc sâu xa của thuật tướng số, thì chúng ta nên bắt đầu từ thời kỳ Tam Hoàng và Ngũ Hoàng. Theo như “Đại đái lễ kí” từng ghi chép lại: “Vua Nghiêu lấy người vì ngoại hình, vua Thuấn lấy người vì sắc, vua Vũ lấy người vì ngôn”.
Trong các tư liệu lịch sử, thần Phục Hi có đầu người, mình rắn, thần Nông có đầu người, mình trâu, …. Có thể nói, từ thời điểm đó ý thức về “thánh nhân dị tướng” đã dần dần được hình thành, và sau này trong dân gian cũng trở nên phổ biến.
Vào cuối thời nhà Nguyên, sau khi Lưu Bá Ôn lần đầu nhìn thấy khuôn mặt đầy vết rỗ của Chu Nguyên Chương, đã tự nguyện từ quan để đi theo, và cuối cùng trở thành khai quốc công thần. Nguyên nhân là ông từ tướng mạo của Chu Nguyên Chương đã nhìn ra con người này chính là “chân mệnh thiên tử” và chủ nhân tương lai của thiên hạ.
Vì vậy mà người xưa đã thông qua các đặc điểm trên gương mặt, xương và lòng bàn tay… để suy ra vận hạn tốt, xấu, cuộc sống cao quý, thấp hèn… Trong dân gian, cổ nhân cũng lưu truyền lại rất nhiều câu nói về phương diện này.
Ví dụ như câu “Miệng hùm, mắt phu tử , tiền tài như nước”, vậy thì “mắt phu tử” là nói về cái gì và có ý nghĩa ra sao?
Tin Khác
THẦY HÀ VĂN MINH:NGƯỜI TRUYỀN LỬA LỊCH SỬ
“Anh Phạm Ngọc Huy – Người cán bộ y tế đam mê kinh doanh và tinh thần say mê truyền lửa trong lĩnh vực thiện nguyện !
Chùa Sơn Long: Biểu Tượng Tâm Linh và Đoàn Kết Cộng Đồng tại Phú Thọ